Lời Nói Dối Đầu Tiên

Tôi muốn viết về một người phụ nữ bình thường ta vẫn gặp mỗi ngày. Cô ấy có hai con người bên trong. Một hào sảng như ánh mặt trời. Một tối tăm như đáy đại dương. Cô ấy bị hai bản thể của mình tạo ra mâu thuẫn. Cô có mong muốn làm một người tốt. Nhưng cô cũng đồng thời muốn hủy hoại những người xung quanh. Cô che dấu khéo đến nỗi tất cả mọi người đều không bao giờ nghĩ cô có lỗi. Trong công việc, trong tình yêu, tình bạn, tình dục. Tất cả đều được thể hiện một cách hoàn hảo theo từng bước tính toán. Tôi muốn viết về cô ấy. Hay, trở thành cô ta?…


Lời nói dối đầu tiên là khi tôi khoảng 7 tuổi. Chắc là thế.

Hôm đấy bố mẹ vắng nhà. Nhà tôi thời ấy nằm dưới một vùng trũng so với mặt đường. Mùa mưa đến nước từ trên mặt đường đổ xuống những con mương được đào quanh các vườn sầu riêng. Mảnh vườn nhà tôi chiều ngang chắc là to khoảng 10 lần chiều dài của tôi. Đầu cổng là 2 cây sầu đông thân cao thẳng tắp. Trong vườn có một cái giếng có nắp đậy. Bên cạnh giếng là cây bông gòn thi thoảng có vài trái gòn khô bị tách ra hẳn từ trên cây, bông gòn bay trắng xóa.

Nằm chính giữa vườn là ngôi nhà của gia đình tôi. Mái nhà lợp bằng lá dừa. Mùa mưa thì mát, mùa hạ thì nóng. Trong nhà quý nhất là cái gạc măng rê bằng gỗ mà tôi cũng không nhớ chính xác là gỗ gì. Trong đó là đồ ăn hàng ngày mẹ nấu trước khi đi làm. Ngày nào có thịt ngày đó vui. Cái chạn gỗ ấy cao hơn tay tôi có thể với được. Nó có một cái khóa ngang. Trước khi đi làm, mẹ tôi vẫn cẩn thận khóa lại. Tôi không biết là để phòng ngừa ai. Tôi thi thoảng sẽ được ở nhà một mình. Bạn tôi khi ấy là một con mèo tam thể cái mập mạp, lẳng lơ, hay liếc ngoáy.

Hôm đấy mẹ nấu chả cá chiên. Món khoái khẩu của tôi, và của cả con mèo tam thể mập mạp kia. Chúng tôi vui lắm. Canh mẹ vừa đi là tôi bắc ghế lên để lấy đĩa cá. Tam thể canh dưới ghế tôi. Kêu vang meo meo ra chiều rất hạnh phúc. Cái con mèo ấy làm cho tôi cảm giác như một nữ anh hùng. Bất chấp lời mẹ, tôi vẫn vươn tới cái tủ kia và lấy 1 khoanh cá vừa đủ cho 2 chúng tôi. Phần lớn vẫn là tôi ăn. Tam thể được cho 1 góc tư. Nó đã hạnh phúc lắm. Chúng tôi nhìn nhau cười thỏa mãn. Ăn no lại đuổi nhau cười hi hi ha ha dưới gốc cây bông gòn.

Mẹ đi làm về giấc trưa. Mở tủ ra. Đĩa chả cá giờ chỉ còn 1 miếng.

Vấn đề của chả cá là khi bạn ăn 1 miếng, bạn sẽ lại phải ăn miếng tiếp theo, rồi tiếp theo, rồi tiếp theo nữa. Thế nên tôi chạy được 2 vòng cùng Tam thể thì lại bắc ghế lên làm 1 miếng chả cá. Cứ thế, cái đĩa teo tóp dần.

Mẹ tôi gọi ra, mắng cho một trận. Dù cho tôi có thế thốt rằng tôi không ăn chả cá, mẹ vẫng mắng. Rồi mẹ hớt hải ăn vội bát cơm đi làm.

Chiều muộn, mẹ về nhà. Tìm mãi chẳng thấy tôi đâu. Bố về cũng không thấy đâu. Sau thì phát hiện ra tôi đang ôm một giỏ quần áo ngồi đằng sau chuồng lợn. Tam thể ngồi một bên.

Tôi bảo bố mẹ rằng, bố mẹ không xem tôi là con. Tại sao tôi nói bố mẹ không tin tôi? Tôi có ăn chả cá đâu? Nếu ăn thì tôi sẽ nhận? Tôi nào có phải phường gian dối mà chỉ vì vài miếng chả cá lại chẳng dám đứng lên nhận lỗi. Tôi phải ra đi. Bố mẹ không phải bố mẹ ruột. Chẳng bố mẹ ruột nào có thể nói con mình gian dối như vậy.

Tôi vừa nói vừa khóc nấc lên từng tràng. Đến nỗi bố phải nói mẹ rằng chắc trưa con nó ngủ, ai vào lấy trộm mất miếng chả cá. Nói rồi ôm tôi và giỗ. Dắt cả tôi và Tam thể vào nhà.

Tối đấy cả nhà tôi ăn rau luộc. Tôi thật cũng chẳng thiết tha gì. Tam thể lại càng không.


Khi một người nói chuyện và bắt đầu bằng cụm từ “Sự thật thì…” hầu như sẽ không phải là một cảm xúc đáng được mong chờ. Càng ngày tôi càng cố gắng tránh tiếp xúc với con người. Phần lớn là vì sợ phải nghe quá nhiều sự thật. Nhưng, dù có tránh tiếp xúc với con người, thì tôi vẫn chẳng thể tránh nỗi những sự thật đầu óc tôi tự bơi ra những khi rảnh rỗi.

Sự thật thì đáng sợ.

Tôi thi thoảng sẽ nói dối. Không phải vì muốn che dấu điều gì quan trọng. Chỉ đơn giản vì tôi muốn xem phản ứng của người khác khi nghe một điều không thật. Đôi khi tôi quên mất khi nào mình đang diễn. Tự đánh lừa được chính mình, tôi nghĩ đó là cái đỉnh cao nhất của sự lừa dối mà bất kỳ người nói dối nào cũng mong muốn.

Bạn sẽ hỏi động cơ của tôi là gì? Tôi chẳng có động cơ gì cả. Tôi làm thế đơn giản vì tôi thích thế. Đôi khi chúng ta đặt quá nặng vào câu hỏi “Tại sao?”. Tại sao cuộc đời này không công bằng? Tại sao tôi thế này cô ta thế kia nhưng tôi không bằng cô ta? Chỉ những người ngây thơ mới có những câu hỏi ngớ ngẩn như vậy. Ta chẳng phải trẻ lên ba để ngồi chờ người lớn cho mình một câu trả lời.

Cái cảm giác khi biết được những người nghĩ rằng họ đang diễn rất tốt, nhưng thực chất bạn biết họ đang diễn tồi. Đó là một cảm giác thỏa mãn. Tôi là người thích diễn. Người ta càng diễn, tôi càng hưng phấn và tham gia vào vở kịch của họ. Có lẽ đâu đó vẫn có người nhìn ra tôi đang diễn. Nhưng tôi thích tỏa sáng dưới ánh đèn sân khấu, hay cả ánh sáng thực của cuộc đời. Tôi thích diễn. Có lẽ tôi bắt đầu hiểu tại sao người ta thích đặt điều. Đó là một cảm giác quyền lực khi bạn vượt trên sự thật.

Facebook Comments

Leave a Reply