Một cuộc tình nhỏ giữa một người lý trí và kẻ mộng mơ – A love story of a dreamer and a thinker.

Phần 1: Ai Là Người Lý Trí? Ai Là Kẻ Mộng Mơ?

“Xa nhau lâu như thế

Thì ra

Anh vẫn là người em yêu”

Thơ của Anh

Một buổi chiều giữa tháng 11, mốc thời gian không có gì đặc biệt với đa số mọi người, cũng chẳng đặc biệt gì với An và Brad. Họ ngồi đối diện nhau ở Billy Cancun’s, một beach club nhỏ trong ngôi làng đánh cá Puerto Morales. Một địa điểm bình thường trong một thời gian bình thường với một người mà cho tới thời điểm này, An không rõ Brad có phải là một người đặc biệt với mình không.

Nửa năm xa nhau, họ hẹn gặp lại ở Cancun. 6 tháng tưởng như dài, cũng chỉ tóm gọn lại vỏn vẹn 5 từ “em nhớ anh nhiều lắm”. Brad đến trước một ngày, và dặn An ở sân bay đợi anh ra đón. Người phụ nữ dù có bao nhiêu tuổi, cũng luôn mong mình nhỏ bé và được yêu thương chăm sóc.

Ở Cancun, Brad thuê 1 chiếc Volswagen trong 2 ngày với giá 60$/ngày. Volswagen rất phổ biến ở các nước Nam Mỹ, được người Đức đem vào sau chiến tranh thế giới thứ 1. Mặc dù kinh doanh của Volswagen đang rất tệ ở Mỹ do chiến lược kinh doanh thử nghiệm thất bại và phải cắt giảm hơn 3,000 nhân viên, Volswagen có vẻ vẫn làm ăn tốt ở khu vực Nam Mỹ. Cancun nổi tiếng hơn 20 năm qua như là một thủ đô nghỉ dưỡng ở khu vực Nam Mỹ. Từ đường chính trong thành phố rẽ phải vào, hàng loạt resort cao cấp lớn nhỏ trải dài dọc theo con đường chạy giữa biển và lagoon. Biển ở đây được các resort bao trọn và người bên ngoài sẽ không vào được. Dọc theo đường thỉnh thoảng sẽ có một vài bãi biển công cộng, và đó không phải là một sự lựa chọn tồi. Từ đường chính sẽ có bảng hướng dẫn chi tiết nơi cần rẽ để vào các bãi biển công cộng này. Các bãi biển này không thu phí nhưng vẫn có đầy đủ nhà vệ sinh, nhà tắm, ghế và dù. Nước biển xanh màu ngọc lam sáng rực cả đường chân trời. Những đám mây lớn thỉnh thoảng che khuất mặt trời làm mặt biển lúc thì nắng rực lúc thì âm u, nhưng dù có mây hay không, màu xanh rực rỡ của nước biển vẫn nổi bần bật trên nền trời và cát biển trắng tinh.

Họ không ở trong thành phố Cancun mà ở trong khu resort Mayan Riviera dành cho những người đầu tư vào loại hình bất động sản time share. Là kiểu người xê dịch, Brad tin rằng hình thức sở hữu này sẽ phù hợp với anh: một năm sẽ ở vài tuần tại mỗi nơi. Mayan Riviera rất lớn và là khu nghĩ dưỡng điển hình với 1 hồ bơi chính cực lớn nằm ngay trung tâm resort, bãi biển cát trắng và thỉnh thoảng vài cây dừa mọc lên ngẫu nhiên đâu đó nhưng cũng chẳng giúp gì trong việc che nắng. Nhưng chẳng ai đến Cancun để che nắng nên dừa cũng chẳng buồn mọc thẳng đứng mà thoải mái mọc ngang mọc xéo một cách lười biếng mà chẳng sợ ai đốn mất. Nhà hàng ven biển phong cách Địa Trung Hải là chỗ yêu thích của An. Khung cửa sổ trắng to sát đất nhìn thẳng ra biển giúp đưa những làn gió mát vào tận bàn ăn. Nắng cứ vàng rực làm ấm dần lên tình yêu của hai người trẻ tuổi và đốt ngắn những khoảng cách của những ngày xa nhau.

An và Brad, quen nhau được 6 tháng, xa nhau hơn nửa năm, khi gặp lại, vẫn còn đâu đó bỡ ngỡ với sự gần gũi về khoảng cảch. Cách nhau 12 tiếng, tình cảm có thời gian để diều chỉnh và sắp xếp trước khi giao tiếp. Khi gần sát bên, không có cái màng internet, tất cả mọi thứ là giao tiếp trực tiếp, có những khoảng lặng bối rối cần phải đối mặt. Khi giấu sau màn hình điện thoại, mọi thứ nhàm chán sinh hoạt thường ngày được khoảng cách làm mờ, internet với những công cụ của nó trang điểm tạo thành một mối quan hệ hoàn hảo. Một mối tình xa cũng như một khuôn mặt được trang điểm cẩn thận. Bạn có concealer để che đi những vết sạm đen, contour và highlighter để tạo khối, mascara và eye shadow vẽ nên một đôi mắt huyền ảo, nó giúp cho những người tình luôn đẹp khi gặp nhau. Họ dường như phải học cách yêu lại từ đầu.

Có sự ngại ngùng dễ thương nhưng thân quen nào đó xen giữa anh và cô. Những cái nắm tay vẫn thắm thiết là thế, nhưng nụ hôn lại dường như xa xôi. Đôi lúc cô mở mắt để xem người mình đang ôm hôn là ai. Ừ thì vẫn là anh ấy đấy thôi. Cô mỉm cười và cho mình chìm đắm vào nụ hôn. An vẫn đùa yêu xa là cho mình yêu một người nhiều lần theo nhiều cách khác nhau. Mỗi con người trong từng hoàn cảnh sống khác nhau sẽ luôn có những tính cách khác nhau. Có thể vậy mà nhiều đồng nghiệp từng yêu nhau từ những câu chuyện công sở, nhưng khi một trong hai người thay đổi môi trường làm việc, những chia sẻ xưa kia từng là niềm vui chung nỗi buồn chung, nay trở thành gánh nặng của sự buồn tẻ vì một trong hai người đã thay đổi. Có lẽ An nên tự an ủi mình vì được gặp lại anh sau một khoảng thời gian dài, con người của Brad đang đứng trước cô mới chính là tính cách thật của anh: không quá chỉn chu, không quá trầm tĩnh, không quá dễ tính. Sau 6 tháng gặp lại, An thấy một Brad thật hơn. Và Brad cũng như thế, thấy một An thích thu mình vào yên lặng, thích suy nghĩ, thích giành thời gian cho riêng mình. Câu hỏi là: họ sẽ lại yêu nhau chứ?

Sau vài ngày ở trong resort, cả hai đi khám phá một vài địa điểm xung quanh, và thị trấn nhỏ xíu Puerto Morales, cách Mayan Riviera khoảng 20 phút là một sự phát hiện ngạc nhiên thú vị. Chân thành mà nói, trên hành tinh này, đâu đó dọc các đại dương lớn luôn có hàng trăm thị trấn nhỏ ven biển, Puerto Morales cũng không khác biệt trong lần đầu họ đến. Từ đường chính 307 rẽ phải chạy theo con đường nhỏ khoảng 10 phút, hai bên đường trồng một loạt cây trông giống như điệp vàng, có một cây xăng nằm ngay ngã rẽ, rẽ phải một chút là đến được trung tâm thị trấn. Đậu xe lại tại tiệm 7/11, Garry_một người bạn của Brad, đón họ và cùng nhau ăn sáng tại một quán ăn của người địa phương. An đồ rằng chẳng có khách du lịch nào đến quán này. Chủ yếu quán phục vụ người địa phương và một số expat sống tiết kiệm quanh đây. Quán có chiều ngang cho 2 cái bàn vuông chừng nửa mét, trong quán có được 4 bàn và 1 bàn ngoài hiên. Đó là 1 căn nhà cực kỳ đơn giản kiểu kiosk sơn vôi trắng rẻ tiền, phía trên cửa là dòng chữ tiếng Tây Ban Nha, có lẽ là tên quán và các món chính. Bên ngoài cửa là logo CocaCola màu đỏ được sơn hẳn lên mảng tường phía trước. Ở Cancun, dường như là lãnh địa của CocaCola, cái logo màu đỏ này được sơn ở khắp nơi, sơn hẳn lên tường nhà chứ không phải là bảng hiệu tháo lắp. Đi nửa vòng trái đất, nhìn thấy cái tên CocaCola mà thấy thân thương lạ. An nghĩ mình là kẻ du lịch dở hơi, đi đến nước khác mà chỉ chăm chăm sử dụng những cái tên sản phẩm quen thuộc như Starbuck hay Hageendaz, chẳng phải vì vị của những đồ ăn thức uống này ngon nổi bật gì, chỉ đơn giản là đi xa như thế, cô đơn giản là cần một cái gì để thấy mình vẫn còn quen thuộc, để không có cảm giác lạc lõng.

6 tháng xa nhau, thỉnh thoảng các cô bạn vẫn đùa rằng không sợ anh có người khác hay lừa dối sao? Một cách ngạc nhiên, An chẳng bao giờ đặt ra câu hỏi ấy. Với cô, mọi việc đều đơn giản, nếu có việc gì mình không kiểm soát được, thì lo lắng cũng không giải quyết được gì. Nên việc anh có người khác hay không, nó nằm ngoài tầm kiểm soát của cô, việc lo lắng cũng chẳng giúp An biết được việc đó có thật hay không.  An cũng có thử một lần, kéo vào lịch sử tin nhắn của một vài cái tên phụ nữ thường được anh nhắc đến. Chân thành mà nói, cô không có cảm giác gì khi đọc những tin nhắn này. An không rõ mình muốn tìm kiếm gì khi đọc nó, một bằng chứng của sự phản bội? Nếu không tìm thấy “bằng chứng” nào thì cô nên có cảm giác gì? Hài lòng vì sự chung thủy hay vẫn tiếp tục nghi ngờ anh ấy sử dụng những kênh giao tiếp khác? Sự nghi ngờ, một khi đã gieo vào lòng, nó khó mà dừng lại.

Cuộc tình của họ bắt đầu thật đẹp, khoảng cách cũng trở thành lãng mạn, nhưng khi gần nhau, cái thực tế trần trụi làm mất đi nét thơ của nó. Anh tự nhận mình là dreamer – người mộng mơ. An thì nghĩ mình là thinker – kẻ lý trí. Khi yêu nhau, trong thời gian đầu, một đứa con gái 30 tuổi lý trí như cô cần một chút lãng mạn để tạo sự thú vị trong cuộc sống, nên An để mình cuốn vào cuộc tình này, lao theo một cách lãng mạn. Thời gian ít ỏi bên nhau của họ là những buổi chiều nắng hoàng hôn đọng trên cây khế gầy còm trên ban công căn hộ nhỏ xíu trên đường Phan Xích Long, anh nằm dài trên cái giường 1m6, cô ngồi bệt xuống thảm, họ chia nhau ly whisky Talisker Storm cay nồng và đọc thơ cho nhau nghe. Anh yêu Tom Brady nồng nhiệt, và nói về nó say mê. Thật lâu rồi không gặp được một người đàn ông say mê đọc sách như vậy. Sách thời nay là một sở thích xa xỉ. Người ta thường không có thời gian để cầm lên quyển sách dày hàng trăm trang, mà có đọc thì cũng là đọc những tài liệu liên quan đến công việc. Những yêu cầu xã giao đã tước hết thời gian riêng tư của mỗi người. Hoặc khi đọc sách, người ta có nhu cầu chia sẻ nhưng chẳng ai đủ kiên nhẫn hay thích thú để nghe về một nhà thơ ở thế kỳ 20 nào đó nói về tình yêu. Thời đại bây giờ, người ta có đủ phương tiện để biến mình thành một ai đó, một nhà văn, nhà thơ, nhà nhiếp ảnh…nên chẳng ai đâu mà phí thời gian để đọc và hiểu một văn sĩ. Có chăng nếu cần sẽ chỉ là những câu trích dẫn được tìm kiếm dễ dàng trên google search để đặt caption cho một bức hình nhìn xa xăm về một nơi nào đó.

An từng là một người thích đọc sách, nhưng dần dà từ đọc sách đổi thành đọc những mẩu tin giật gân trên báo online. Nhưng từ khi gặp anh, họ gắn với nhau bằng những vần thơ, trang sách. Anh là người An không ngại khi đọc những câu thơ ngắn ngủn chính mình sáng tác. Từ một kẻ lý trí, cô cho phép mình biến thành người mộng mơ. Và hình như, ở một mức độ nào đấy, An cũng ảnh hưởng đến Brad. Cô nhận ra rằng, anh không phải lúc nào cũng mơ mộng. Hay thực chất đó chính là bản chất của họ?

Sau 6 tháng xa nhau, việc gặp lại cũng như là một điểm ngoặt cho cuộc tình. Tại điểm ngoặt này, An hòan toàn biến thành kẻ mộng mơ tham vọng một tình yêu lý tưởng. Trong khi Brad, lại trở thành người lý trí phân tích đúng sai.

(Còn tiếp)

Facebook Comments

Leave a Reply