Anh’s Tip: Tản mạn về nước Mỹ & Kinh nghiệm phỏng vấn visa Hoa Kỳ (Mỹ)

Hồi đó đọc tiểu thuyết “Anh có thích nước Mỹ không?” của Tần Di Ổ, nhân vật nam chính Lâm Chính đã rời Trịnh Vi đi Mỹ mười mấy năm trời. Nước Mỹ là giấc mơ của Lâm Chính mà Trịnh Vi không tự tin tình yêu của mình có thể thắng được. Để đến khi bị bắt đi hẹn hò, câu hỏi đầu tiên Trịnh Vi hỏi bạn hẹn là “Anh có thích nước Mỹ không?”

Thực ra thì tôi cũng không còn nhớ lắm nội dung tiểu thuyết này. Chỉ rất ấn tượng về tựa đề, nghe rất đau lòng. Tình yêu trong quá khứ đã quật ngã Trịnh Vi đến mức nào để cô tự ti như vậy? Hay là vì, nước Mỹ thật sự là một giấc mơ có thật?

Trước đây tôi không nghĩ mình sẽ đi Mỹ. Tôi nghĩ rằng mình đã biết tất cả về nước Mỹ. Ai lại không biết về đất nước này cơ chứ? Từ chính trị (ứng viên tổng thống Mỹ Hilary versus Donald Trump – tôi đồ rằng chẳng mấy bạn trẻ biết tên Chủ tịch Quốc Hội nước mình đâu nhỉ? ) đến Giải trí (Taylor Swift chia tay và hẹn hò ai), ngay cả Kim Kadarsomething có phẫu thuật thẩm mỹ mông hay không? Tôi biết tất!

Nước Mỹ như một nàng hoa hậu với đội ngũ PR hùng hậu, tất cả thông tin được cập nhật thường xuyên và rộng rãi. Dù Trung Quốc có giàu thứ 1 đi nữa thì vẫn còn thua xa Mỹ vì chẳng ai nhìn về Trung Quốc mà ngưỡng mộ cả.

Nhưng đối với tôi, như thế thì chẳng còn gì hấp dẫn. Tại sao tôi cần phải du lịch đến một đất nước mà chỉ cần vài cái click chuột là tôi đã biết tuốt rồi.

Rồi gần đây, tôi có một lý do để đến Mỹ. Đất nước ấy có người đàn ông tôi yêu. Thế nên, mới có bài viết hôm nay, chia sẻ về kinh nghiệm phỏng vấn visa đi Mỹ. Hy vọng sẽ giúp các bạn một phần nào để chuẩn bị tốt nhất.

  • Trước khi phỏng vấn: 

Hồ sơ trung thực: phần này cực kỳ quan trọng vì lúc phỏng vấn, người phỏng vấn không nhìn giấy tờ hỗ trợ bạn đem theo mà chỉ dựa trên nội dung bạn đã khai nên tất cả thông tin phải được khai một cách trung thực nhất và tốt nhất là chính mình khai để đảm bảo tính nhất quán trong câu trả lời khi phỏng vấn.

Một điều lưu ý là sau khi nộp đơn xin cấp visa trên website, thông tin nộp rồi thì không lưu lại được nên nếu bạn không khai đúng sự thật, khi phỏng vấn trả lời khác đi thì sẽ khó khăn cho bạn.

Ví dụ: về chi phí chuyến đi, được mọi người khuyên là không nên khai mình đi thăm đàn ông, con gái trẻ đi một mình qua thăm đàn ông thì sẽ bị nghi ngờ. Bạn tôi nghe cũng sợ quá bảo thôi em lấy tên em gái anh đi. Tôi thì nghĩ khác. Thế này nhé, tôi còn trẻ, độc thân, tài khoản tiết kiệm không có là bao (vì có bao nhiêu là đi nhậu hết bấy nhiêu), qua Mỹ thăm một người phụ nữ để làm gì? tiền đâu mà đi? Thế nên tôi cứ thật thà mà khai là chi phí do bạn thanh toán hết. Không như visa Châu Âu yêu cầu người  bạn này phải ký đơn bảo lãnh, tất cả bạn làm là điền thông tin của người bạn này trên Form đăng ký.

Nhân viên phỏng vấn thật sự là không yêu cầu xem bất kỳ giấy tờ nào của tôi đã chuẩn bị trước cả. Tuy nhiên, bạn vẫn nên chuẩn bị nếu việc đó giúp bạn an tâm hơn. Nói chung là, khi nói thật thì chẳng phải lo lắng trả lời sai.

  • Trong khi phỏng vấn

Qui định khi phỏng vấn bạn chỉ có thể vào xếp hàng trước 20 phút hoặc trể hơn 20 phút so với giờ hẹn. Qui trình vào rất đơn giản, chỉ cần làm theo hướng dẫn của nhân viên lãnh sự là ổn: vào nộp lại các thiết bị điện tử, scan giỏ xách tay, vào quét mã vạch cho hộ chiếu, xếp hàng lăn tay (4 trái – 4 phải – 2 ngón cái) rồi đợi phỏng vấn.

Có 7 buồng phỏng vấn, nhân viên lãnh sự sẽ hỏi qua 1 micro thông qua miếng kiếng. Rất dễ nghe. Nhân viên lãnh sự là người Mỹ nhưng vẫn có thể phỏng vấn bằng tiếng Việt rất thành thạo. Họ sẽ hỏi bạn “How is your English” trước khi bắt đầu phỏng vấn.

Trong lúc chờ đợi, vì là không gian mở nên tôi cũng nghe lỏm được rất nhiều cuộc phỏng vấn. Có 3 đối tượng chính: người lớn tuổi thăm thân – trẻ em/thanh thiếu niên đi du học – người trưởng thành đi du lịch. Tỷ lệ nhận được visa trong thời gian quan sát của tôi là theo thứ tự là 80% – 80% – 20%

Trường hợp không đậu visa thì có một số điểm chung sau đây:

  1. Có gia đình/họ hàng đang định cư ở Mỹ
  2. Phụ nữ trẻ đi du lịch một mình đang làm tại các cơ sở kinh doanh nhỏ (mặc dù có thư mời từ đối tác bên Mỹ)

Tuy nhiên không phải nhất định có thân nhân định cư là sẽ không thành công. Có trường hợp 1 anh đã lập gia đình, 2 con, quản lý 1 doanh nghiệp vận tải, ba mẹ anh chị đều định cư ở Mỹ nhưng vẫn có visa. Hay cô bạn mình cũng đi Mỹ một mình theo dạnh thư mời của đối tác kinh doanh vẫn thành công.

Có những câu hỏi mà các nhân viên lãnh sự luôn hỏi:

  1. Bạn có gia đình/người thân ở Mỹ không?
  2. Đi qua Mỹ làm gì?
  3. Ở Việt Nam làm nghề gì?
  4. Ở Việt Nam với ai?
  5. Có gia đình/kết hôn/con cái chưa?
  6. Lịch trình ở Mỹ là gì?
  7. Quan hệ với người mời thế nào? (nếu có người mời)

Hầu như chỉ có các câu này. Phỏng vấn tùy theo nhưng thời gian chỉ từ 5-10 phút, lâu nhất là 15 phút/người.

Có một tip này hơi hên xui một chút nhưng khi xếp hàng, các bạn sẽ thấy tỉ lệ đậu/rớt visa giữa các buồng phỏng vấn. Có những buồng số lượng đạt visa cao hơn những buồng khác, có thể tùy thuộc vào người phỏng vấn. Nên nếu được, bạn nên hướng đến những buồng có tỉ lệ đậu cao.

Tôi nghĩ mỗi nhân viên phỏng vấn đều có áp lực vì khi họ phê chuẩn một đơn visa, nếu người có visa đó trốn lại ở nước Mỹ, có thể ảnh hưởng đến kết quả công việc của họ. Nên nếu được, bạn nên giúp cho công việc của họ dễ dàng hơn bằng cách cung cấp thông tin được hỏi một cách rõ ràng, đi thẳng vào vấn đề, và trung thực. Cuối cùng thì, bạn thất bại vì sự trung thực thì cũng không có gì phải hối tiếc cả. Tôi thấy phần lớn những người khi rớt visa thường day dứt vì những sai lầm/dối trá trong hồ sơ. Thế nên, cứ trung thực & thẳng thắn là tốt nhất.

Khi phỏng vấn xong, nếu họ giữ lại hộ chiếu của bạn thì vậy là đã thành công rồi. Còn không thì, họ sẽ gửi bạn một lá thư, và chúc bạn may mắn lần sau. Kể cũng buồn, nhìn các cô/chú/anh/chị/em khi biết mình rớt visa mặt buồn rười rượi. Cảm giác bị từ chối chưa bao giờ là vui cả.

Phỏng vấn đơn giản vậy thôi à. Chia sẽ với các bạn một số câu hỏi cụ thể của buổi phỏng vấn của Anh để tham khảo.

Một số thông tin background để bạn đối chiếu với trường hợp của chính bạn như sau. Tôi đã đi làm được 7 năm, vị trí quản lý tầm trung của công ty Budweiser – hãng Bia lớn nhất thế giới, cũng là “Quốc Bia” của Mỹ (hê hê). Xin visa theo dạng du lịch, khai hồ sơ về mặt chi phí do bạn thanh toán toàn bộ (vì tôi lười phải chứng minh tài chính). Tiếng Anh giao tiếp tốt, không có rào cản ngôn ngữ với người phỏng vấn.

Em đi Mỹ làm gì?

Đi thăm bạn trai/gia đình bạn trai kết hợp du lịch

Kế hoạch đi Mỹ như thế nào?

Đi 3 tuần, bay vào LA rồi đánh xe đi dọc bờ Tây…bla bla bla. Anh phỏng vấn cũng chẳng buồn nghe hết câu trả lời luôn.

Quen bạn trai ở đâu? Qua Facebook hả? 

(hahaha) Không, quen ở Việt Nam. Bạn giới thiệu.

Quen bao lâu rồi?

Cũng được 6 tháng

Chưa được 1 năm luôn à?

Vâng (rưng rưng nước mắt)

Rồi anh ấy làm gì ở Việt Nam trước đây?

Bác sỹ

Oh, nice! Về Mỹ anh ấy làm gì?

Có công ty riêng….

Anh ấy thích màu gì?

(hở?) à ùm không biết ạ, chắc là màu trắng 🙁

Rồi qua thăm gia đình anh ấy ở bao lâu?

chắc là 4-5 ngày gì đó

Ở Việt Nam em làm gì?

Dạ Bán bia Budweiser

Lâu chưa?

Dạ 4 tháng

Rồi trước đó làm gì?

Dạ bán rượu Johnnie Walker (Diageo – công ty rượu lớn nhất thế giới – hê hê hê)

ah same stuff hả?

Dạ, em chuyên rượu  bia.

Sau đó, anh phỏng vấn chăm chú đánh máy bùm bùm, rồi suy nghĩ suy nghĩ, rồi lại đánh máy bùm bùm, rồi quay qua hỏi tiếp

Nếu anh cấp visa cho em, lý do gì em sẽ ở lại?

Dạ, nhà cửa, công việc, tương lai, bạn bè em ở đây hết. Em cũng mới bắt đầu công việc mới nên cũng nhiều hứa hẹn. vân vân và vân vân

Sau đó anh ấy lại đánh máy bùm bùm, và trước khi cất quyển passport, anh ấy nhìn tôi chăm chú, và quăng cho 1 câu cuối: “3 tuần nhé, không phải cả đời nhé”. Thế là xong, cho 1 tờ xanh để đợi visa.

Thế thôi các bạn ạ. Nói khó thì là khó mà nói dễ thì là dễ. Chỉ cần chuẩn bị đầy đủ và trả lời trung thực, đúng trọng tâm thì không có việc gì khó đâu.

Chúc bạn thành công nhé.

Chào.

 

 

 

Facebook Comments

Leave a Reply